(yiermeicorp.com) - Từ thọ, quần thể vực chợ Trời đường Tăng Bạt Hổ - Trần Kế Xương - Đoàn Thị Điểm - Mạc Đỉnh Chi (Phường. Hải Châu 2, Q. Hải Châu, Đà Nẵng) vốn nổi tiếng bởi sự nhiều dạng về các loại hàng hóa. Lợi dụng vào sự nhiều dạng này, một số đối tượng đã tụ tập, buôn bán tài sản trộm cắp, không có nguồn gốc, giấy tờ... vào những buổi sáng sớm. Chúng tôi đã có những ngày xâm nhập thực tế và ghi nhận hoạt động buôn bán tiềm ẩn nhiều nguy cơ tiềm ẩn phát sinh tội phạm.

Bạn đang xem: Chợ trời đà nẵng ở đâu

Sau khi được “lĩnh hội” một vài bài cơ bản về cách thức download bán hàng hóa, trả giá ở khu vực vực chợ Trời, 5 giờ một ngày cuối tháng 4, tôi theo chân Hoàng - người hiểu khá rõ về hoạt động cài đặt bán ở quần thể vực này “thị sát” thiết thực quần thể chợ Trời trên đường Tăng Bạt Hổ. Điểm chúng tôi tiếp cận là quán cà-phê cóc với dãy bàn dài góc phía tây ngã ba đường Tăng Bạt Hổ - Đoàn Thị Điểm. Trời chưa rõ mặt đã có khá nhiều người tụ tập tại quần thể vực này vì trên đây chính là điểm thường xuyên ổn cài đặt và bán hầu như những thứ gì còn có giá trị sử dụng từ cây kim, cục pin, mũ bảo hiểm, quần áo cũ, linch kiện cơ khí, điện tử... đến những thứ lớn nhỏng xe máy, vô tuyến, tủ lạnh. Người cài bán sản phẩm hóa quần thể vực này cũng đủ thành phần, thậm chí chi tiết cả trẻ con, tuy thế nhiều nhất vẫn là vào độ tuổi tkhô nóng, thiếu niên và trung niên với đủ lối ăn vận công sở, bụi bặm, khoe hình xăm trổ...

*
Tsi gia cài bán hàng hóa ở chợ Trời lúc tờ mờ sáng có nhiều thành phần, lứa tuổi.

Sau Lúc được Hoàng kéo cho cái ghế với cái nháy mắt “ngồi đó quan tiền sát nghe” thì tôi cũng lấy tinc thần để bắt nguồn... học hỏi. Ở vị trí cuối cùng của dãy bàn tôi có thể quan tiền sát tổng hợp các hành động trao đổi, thiết lập bán hàng hóa mà không bị ai để ý. Quan sát kỹ, tôi lại cảm giác một điều là uống cà-phê ở đây ko nhất thiết quen biết mới ngồi vào bàn với nhau mà ai thích bàn nào thì ngồi, kể cả trước đó đã có nhiều người ngồi. Họ không ầm ĩ nlỗi các quán cà-phê khác mà chỉ quan tiền sát và trao đổi cđợi vánh vài cha câu lúc cần thiết.

Chừng 10 phút sau, một phụ nữ độ hơn 40 tuổi có theo một bộ amply cũ nhanh cđợi ngồi xuống chiếc ghế ở bàn kế tôi, nơi người đàn ông đeo kính ngồi từ trmong. Họ không nói gì, cơ mà người phụ nữ này vội đặt cái amply xuống gần chân đến người đàn ông rồi đứng dậy đi ngay. Hoàng nkhô nóng mắt nháy với tôi kiểu tinh quái “bà ấy bán cái amply đó”... Sau lúc chuyển cái amply về sát chân mình, người treo kính tiếp tục lai rai cà-phê. Vài phút sau, hai người đàn ông khác cũng xuất hiện, họ mang theo một số cánh quạt loại nhỏ, ngồi vào bàn người đàn ông này và tiếp tục nói chuyện.

*
Người đàn ông đeo kính vừa uống cà-phê vừa hóng để sở hữu hàng.

Xem thêm: Mua Bán Nhà Phú Lãm Hà Đông 2021, Bot Protection

Ở bàn tôi ngồi, từ chỗ 2 người giờ cũng đã có thêm 2 người lạ mặt nữa. Một tkhô giòn niên giao động 30 tuổi, vận quần short, áo fonts với mũ lưỡi trai bít nửa mặt và một trung niên giao động 45 tuổi nạp năng lượng vận tuềnh toàng cầm trên tay chiếc loa cũ (chỉ phần loa ko có thùng) và một túi bóng to lớn, không đọc bên trong đựng gì. Nhận thấgiống hệt như có “hàng”, Hoàng hỏi tôi nhưng cố ý để người cơ nghe:

- Định tải hàng gì à?

- Nghe nói ở trên đây bán vô tuyến rẻ phải hóng sở hữu một cái về dùng.

Nlỗi đoán trúng ý định, người trung niên cầm chiếc loa cũ chen vào:

- Muốn mua vô tuyến thì ra đường Đào Duy Từ mà cài cho rẻ. Dạo này Công an làm gắt đề xuất không ai bán ở phía trên đâu.

Đã bắt được “mối”, Hoàng bắt đầu tiếp cận người trung niên này, bằng kỹ năng “nổ” chuyên nghiệp của mình về việc lần trước thiết lập “ép” được mấy chiếc điện thoại xịn, lấy bán lại kiếm được gần chục “chai” (triệu đồng) thì người trung niên tê cũng không chịu đại bại. Anh ta kể, bữa trước có người đến khu vực này bán xe máy, thấy chiếc xe còn giỏi mà không giấy tờ, “ép” được 3 “chai” rồi tạo ra tiệm xe cộ cũ bán lại cũng kiếm lời mấy “chai”. Cứ vậy, câu chuyện của Hoàng và người đàn ông trung niên cơ chẳng mấy chốc đã thành thân thiết. Tuy “nổ” là vậy nhưng lại lúc thấy ông này sở hữu theo một cái loa, Hoàng để vấn đề ngay:

- Bao nhiêu thế?

- 35!

- 15?

Nghe Hoàng trả giá vậy, người này liền luân chuyển ghế và cầm ly cà-phê thanh lịch bàn mặt cạnh.

*
Chiếc loa mà Hoàng gạ cài của người đàn ông trung niênngồi cùng bàn.

Nhìn quý phái một số bàn bên cạnh, tôi thấy việc cài bán vẫn diễn ra khá kín kẽ. Quan sát kỹ mới tìm ra những người này chủ yếu thiết lập bán điện thoại và một số mặt hàng điện tử, viễn thông. Khi có “hàng”, chỉ cần ra mắt chuyển mang đến người ngồi cùng bàn xác định sơ bộ rồi thỏa thuận trong cchờ vánh, quý khách được điện thoại, đồ điện tử... nkhô hanh cđợi cất vào người và coi như đó là hàng “chính chủ”. Tuy nhiên, đó chỉ là đối với những đối tượng cài đặt bán chuyên nghiệp, còn ở quần thể vực chợ này đôi lúc cũng có nhiều quý khách hàng để dùng, còn việc xác định chất lượng ra làm sao thì không một ai biết được.

*
Đang sở hữu bán, lúc thấy lực lượng CA xuất hiện, nhiều loại nhanh khô cngóng chuyển “đề tài”.

Trở lại với việc sở hữu bán các mặt hàng tại khu vực vực quán cà-phê này, đến hơn 6 giờ, có 2 cán bộ CAP.. Hải Châu 2 xuất hiện thì những người này chuyển hẳn thanh lịch hệ “cà-phê bình thường” với những câu chuyện bên lề, chuyện thời sự và cả những câu theo kiểu “nổ” mang đến vui. Về phần 2 cán bộ CAPhường., Lúc thấy chiếc amply để dưới đất liền hỏi “cái này của ai” thì chẳng có ai nhận. Người đàn ông đeo kính cũng không thừa nhận dù trcầu đó chính mắt chúng tôi thấy ông ta cầm chiếc amply đặt xuống gần chân mình. Hỏi một lúc không có người nhận buộc phải 2 cán bộ CA đành phải tạm giữ và thông báo cho những người ngồi đó biết nếu có ai đến tìm thì liên hệ với CAP. để nhận lại tài sản...