Bùi Xuân Phái là một họa sĩ tiêu biểu vào nền mỹ thuật hiện đại Việt Nam, ông được nhiều người biết đến cùng ngưỡng mộ nhờ loạt toắt vô giá bán về Hà Nội sở hữu thương hiệu “Phố Phái”.

Bạn đang xem: Hs bùi xuân phái

Sinch thời, ông sống vào thời kỳ đất nước bị thực dân Pháp chiếm đóng. Trong hoàn cảnh loạn lạc ấy, Bùi Xuân Phái vì chưng phải chứng kiến tận mắt cảnh đất nước lầm than đề xuất ông càng thương xót với luôn dành tình thân to lớn lớn mang lại quê hương, đặc biệt là Thủ đô Hà Nội.

*
Chân dung họa sĩ Bùi Xuân Phái

Tình yêu thương thiêng liêng đó đã được ông họa vào những tác phẩm của thiết yếu mình như một người nắm giữ chìa khóa thời gian, cứ vậy miệt mài giữ lại từng giá bán trị xưa của vùng đất Thủ đô cổ kính.


1Hành trình hiện thực hóa đam mê nghệ thuật của họa sĩ Bùi Xuân Phái
2Thương hiệu “Phố Phái” ghi dấu ấn với phong cách vẽ về một Hà Nội man mác buồn
4Những ngày tháng cuối đời vẫn giữ mãi khát vọng thuở ban đầu

Hành trình hiện thực hóa đam mê nghệ thuật của họa sĩ Bùi Xuân Phái

Bùi Xuân Phái sinc vào năm 1920 tại buôn bản Kyên Hoàng, tỉnh Hà Đông. Đây là ngôi làng mạc cổ nổi tiếng với nghề khắc gỗ dân gian, gồm lẽ vày vậy cần ông được tiếp xúc với nghệ thuật từ bé xíu cùng luôn nuôi dưỡng vào mình tình thân hội họa mãnh liệt đến tận những năm tháng trưởng thành.

Gia đình họa sĩ thuộc tầng lớp tư sản trung lưu của Việt Nam xưa, ban đầu ông thuộc bố mẹ sinch sống vào một căn đơn vị thuộc phố Hàng Thiếc nhưng sau đó chuyển về địa chỉ số 87 Hàng Bút ít, ni được gọi là phố Thuốc Bắc nổi tiếng với những hiệu thuốc Đông Y sầm uất nhất Thủ đô.

Vì từ nhỏ đã hiếm khi nào lưu lại một nơi quá thọ mà thường cùng bố mẹ phiêu bạt khắp các ngõ buôn bản, 36 phố phường Hà Nội từ thời gian nào đã được Bùi Xuân Phái thân quen thuộc như lòng bàn tay.

*
Bùi Xuân Phái thân thuộc từng ngõ phố quê hương

Cũng nhờ lý do đó cơ mà trong trái tim, vị họa sĩ này luôn luôn coi phố cổ là đơn vị cũng như một phần không thể thiếu của bản thân. Gắn bó với vùng đất Thủ đô từ thuở thơ ấu và nắm rõ từng ngõ hẻm đề xuất đối với ông, Hà Nội là một điều gì đó rất linh nghiệm cực nhọc nạm thế.

Thời niên thiếu, Bùi Xuân Phái theo học văn hóa tại trường Trí Tri thuộc phố Hàng Quạt, tuổi đời Khi ấy mặc dù còn rất nhỏ nhưng ông đã nhanh chóng bộc lộ tài năng hội họa xuất chúng cùng niềm thích thú đặc biệt với môn Văn.

Người ta thường nói Văn học là hiện thân của một nền văn hóa nhưng văn hóa đưa vào giáo dục đó là góp phần tạo cần cốt giải pháp của một nhỏ người. Những nét đặc biệt ấy rất cạnh tranh để tìm ra vào giới họa sĩ, đặc biệt là những người vừa thấu cảm được những rung động của nghệ thuật đích thực vừa hiểu rõ cội nguồn gốc rễ của dân tộc như Bùi Xuân Phái.

khi thời học trò kết thúc, ông tiếp tục theo đuổi đam mê làm nghệ thuật cháy bỏng lúc quyết định ghi danh vào trường Cao đẳng Mỹ thuật Đông Dương, ngôi trường danh tiếng về giảng dạy mỹ thuật được thành lập từ thời Pháp thuộc.

*
Hiệu trưởng Victor Tardieu cùng những học trò của mình

Học viên của trường do đích thân danh họa Victor Tardieu, người đồng thời là hiệu trưởng đương nhiệm cùng các giáo sư có tiếng vào giới hội họa Pháp giảng dạy. Họ đã đào tạo ra không chỉ Bùi Xuân Phái mà hơn nữa những cái thương hiệu không giống nhưNguyễn Sáng, Nguyễn Tư Nghiêm cùng Dương Bích Liên.

Đều là những tên tuổi lớn vào nền mỹ thuật hiện đại Việt Nam nhưng bé đường sự nghiệp của họa sĩ Bùi Xuân Phái lại có phần lặng lẽ với âm trầm hơn những bạn học đồng trang lứa. Ông luôn luôn trung thành với lý tưởng ban đầu của bản thân, dành cả cuộc đời thực hiện sứ mệnh gửi gắm tình cảm Hà Nội vào từng bức họa.

Tiếc vắt mang đến một nhân tài lại trải qua cả đời người trong hoàn cảnh đất nước loạn lạc, đôi Khi ông nghèo đến độ ko đủ tiền để cài những vật liệu cần thiết. Tuy nhiên,một họa sĩ với niềm yêu thương nghề mãnh liệt thì hiếm khi lùi bước, Bùi Xuân Phái luôn luôn tra cứu biện pháp để đặt bút vẽ dù thực tại tất cả khắc nghiệt như thế làm sao đi chăng nữa.

Ông vẽ bên trên vỏ bao bì thuốc lá, bên trên giấy báo với thậm chí từng bao gồm một khoảng thời gian, người họa sĩ ấy nhận công việc vẽ trỡ ràng mang đến một quán cafe để thỏa mãn mơ ước cầm cọ.

*
Người họa sĩ nghèo mang vào bản thân tình thân hội họa mãnh liệt

Đối với ông, chỉ Khi một người nghệ sĩ gạt bỏ được những toan tính về giá chỉ trị vật chất đời thường, giữ lại vào mình phần linh hồn thuần khiết nhất thuở ban đầu rồi đem sự mộc mạc ấy gửi gắm vào từng sản phẩm tạo sự thì đó mới thật sự là người làm nghệ thuật chân thiết yếu.

Từ năm 1957 trở đi, hoạt động nghệ thuật của Bùi Xuân Phái dần bị hạn chế vày ông đã ttê mê gia phong trào Nhân văn – Giai phẩm, một hoạt động nhằm đòi quyền tự vị thể hiện tư tưởng thiết yếu trị của giới nghệ sĩ miền Bắc thời Việt Nam Cộng hòa.

Không còn thu nhập, ông phải nhận vẽ trỡ ràng minch họa và tranh ma vui cho các đầu báo, Bùi Xuân Phái lấy một số cây bút hiệu không giống nhau như PiHa, ViVu hoặc Ly để trang trải kiếm sống qua ngày.

Năm mon tkhô nóng xuân của vị họa sĩ nghèo cứ thế chật vật trôi qua, mãi đến gần bố mươi năm sau Bùi Xuân Phái mới gồm được mang đến riêng biệt mình một buổi triển lãm bao gồm thức, đầu tiên cùng cũng là duy nhất.

Sức lan tỏa của sự kiện này hoàn toàn nằm ko kể tưởng tượng lúc 24 bức toắt con trưng bày tại triển lãm đều được chào bán hết tức thì trong thời gian ngày khai mạc, đồng thời họa sĩ còn nhận được sự ngưỡng mộ của đông đảo bạn btrần trong giới.

*
Tác phẩm của ông để lại nhiều cảm xúc bồi hồi trong tim những người con Hà Nội

Người sở hữu tnhãi con của ông đều là người Hà Nội hoặc những người dành riêng tình thương to lớn lớn mang lại Thủ đô. khi họ ngắm quan sát những bức ttrẻ ranh tái hiện lại chân thực quê hương thôn xóm của bản thân, bất kỳ ai trót cảm mến vùng đất này cũng đều sở hữu những cảm xúc khó khăn gọi thương hiệu.

Không phải bỗng dưng nhưng toắt con của Bùi Xuân Phái lại chiếm được nhiều tình cảm to lớn đến vậy, ông đã vẽ lại nơi mình sinh ra và lớn lên bằng cả trái tim và những rung động thuần khiết nhất.

Lúc nhắc đến Hà Nội, ngoại trừ những Hàng Trống, Hàng Ktuyệt với những con đường tràn ngập mùi hoa sữa mỗi độ thu về, người ta còn nhớ đến một vị họa sĩ già lặng lẽ ghi lại từng nhỏ phố cổ bằng trọn vẹn tôn thờ với yêu thương.

“Bùi Xuân Phái như một mạch nước ngầm, càng ngày lan rộng và thẩm thấu tình thật đến tận cùng những chổ chính giữa hồn xa lạ.” – Thái Bá Vân

Theo lời của nhiều bên phê bình thì chỉ có trỡ ràng của Bùi Xuân Phái mới giúp người ta cảm nhận được một Hà Nội xưa nguyên thủy nhất, để rồi những tác phẩm này trở thành điều không thể thiếu vào linch hồn của Thủ đô với được người đời thân mật gọi bằng cái thương hiệu “Phố Phái”.

Thương hiệu “Phố Phái” ghi dấu ấn với phong cách vẽ về một Hà Nội man mác buồn

Là một họa sĩ đa tài, Bùi Xuân Phái đã vẽ toắt con bên trên rất nhiều chất liệu không giống nhau như vải, giấy, bảng gỗ thuộc các phương tiện hội họa như sơn dầu, color nước và chì than.

Bên cạnh đó chủ đề vẽ của ông cũng rất đa dạng với chèo, chân dung tốt tĩnh vật, để rồi đọng lại đến cuối cùng vẫn là những bức vẽ về ngõ buôn bản quê hương có đậm màu sắc hoài niệm từ nhiều thập niên cũ.

*
Chèo là một vào những chủ đề được Bùi Xuân Phái vẽ thành công xuất sắc nhất

Tiêu biểu vào số đó là Phố Hàng Thiếc, bức họa này được Bùi Xuân Phái xong Khi mới 32 tuổi với được xem như là một vào những bức tma lanh về phố cổ Hà Nội bao gồm niên đại sớm nhất của ông.

Lúc đó, mọi người thường bắt gặp một họa sĩ đi long dong trên khắp phố phường với cây bút với quyển sổ nhỏ trong tay để tiện việc ghi chxay. Không ai biết ông ghi lại những gì, gồm thể là những cảm nhận riêng tưkhi dạo bước trên ngõ xưa cổ kính, bao gồm thể là niềm cảm hứng nghệ thuật bỗng gợi lên.

Ngoài vai trò là một người nhỏ đang vẽ lại quê hương, Bùi Xuân Phái còn là một bên Hà Nội học rất am hiểu từng ngõ phố, nhỏ người cùng văn hóa lâu đời của Thủ đô từ những năm đầu của thế kỷ XX.

Có lẽ vày những hiểu biết đó cần tranh mãnh của ông đặc biệt hơn tất thảy những nghệ sĩ khác khi vẽ về Hà Nội, ông gửi vào từng nét họa của bản thân không chỉ hình hài của phố cổ hơn nữa gửi cả những kiến thức đã tìm kiếm hiểu được, những trải nghiệm được tích lũy qua hàng chục năm ròng rã.

*
lúc một tuyệt tác được tạo ra, chất chứa vào đó là biết bao trải nghiệm và tấm lòng của người họa sĩ

Điểm đặc biệt vào phong thái vẽ của Bùi Xuân Phái chính là ông ko xào nấu hoàn toàn đời thực mà chỉ mô phỏng lại những chi tiết đặc biệt đã ghi dấu lại trong tim trí. Bởido theo quan liêu niệm của người nghệ sĩ ấy, việc miêu tả cặn kẽ sẽ có tác dụng mất đi những rung cảm nguyên sơ nhất của mỗi người trước một sự vật, sự việc.

Không những thế, để tạo bắt buộc một tuyệt phẩm trả hảo sẽ mất rất nhiều thời gian, công sức với đòi hỏi sự tỉ mỉ đến từng bỏ ra tiết. Vì vậy ông để dành riêng điều đó lại mang lại nhiếp ảnh, nơi cảm xúc của nhiếp ảnh gia được thể hiện bên trên chính những khung hình chụp ra.

Lúc người ta ngắm tnhóc con của vị họa sĩ già ấy, cảm nhận đầu tiên thường là một tác phẩm hết sức có chiều sâu với những đường viền dày đậm với nét cọ cứng rắn, hiển hiện chứ không chỉ dừng lại ở vài đưa ra tiết đơn điệu.

Xem thêm: Khách Hàng Là Thượng Đế Tiếng Anh, Khách Hàng Là Thượng Đế

Từng mái ngói cong cong đổ xuống bảng tên đường thân thuộc, chấm phá thêm một vài nét đặc trưng của Hà Nội xưa như sạp báo, hàng nước chè sáng sớm giỏi người đưa thư trên chiếc xe đạp cũ, tất cả đều gợi lên một hình ảnh rất thực, rất Việt Nam.

*
Mái ngói cong cong hay sạp báo sáng sủa sớm đều là những hình ảnh đời thường rất Việt Nam

Tnhóc con của Bùi Xuân Phái ko sử dụng vượt nhiều màu sắc sắc tươi sáng nhưng mà vắt vào đó là từng mảng color trầm buồn như nâu sậm, xanh xám. Điều này đã sở hữu lại mang đến người coi một cảm giác hoài niệm thuộc sự nhung nhớ về một thời vượt khứ đã xa.

Phải chăng người họa sĩ đã quan sát thấy trước những đổi vậy của thời đại, khi những giá bán trị cũ của Thủ đô cứ theo cái chảy đó mà biến mất phải ông đã tìm kiếm mọi giải pháp để lưu giữ lại mẫu thời gian ấy, một điều vô giá nhưng mà bao nhiêu tiền bạc bỏ ra cũng ko biện pháp làm sao sở hữu lại được.

“Chúng ta thấy gồm loại cao, chiếc thấp, cái to, mẫu nhỏ, dòng lùi vào, loại nhô ra. Người vẽ về mặt tạo hình cùng bố cục tất cả rất nhiều thuận lợi. Về màu sắc sắc nó đem nhiều color thời gian. Có nhiều mảng tường tưởng như là bẩn, không phải đâu. Nó rất đẹp đối với những đối tượng biết chú ý thấy, biết mày mò những loang lổ, những dấu vết thời gian ấy cung cấp óc tưởng tượng của người nghệ sĩ sẽ tạo ra những chiếc đẹp bất ngờ.” – Bùi Xuân Phái

Dù bị ảnh hưởng rất nhiều bởi Trường phái Paris khi còn theo học ở trường Cao đẳng Mỹ thuật Đông Dương nhưng với tài năng đặc biệt cùng xúc cảm sâu sắc giành cho quê hương, tranh con vẽ của Bùi Xuân Phái luôn luôn sở hữu một màu sắc sắc rất riêng nhưng ko hòa lẫn với bất kỳ nghệ sĩ như thế nào không giống.

Khi đặt cây viết vẽ, ông là một người bé của Việt Nam và chủ yếu cmối tình yêu thương Tổ quốc mãnh liệt ấy đã cảm hóa được không chỉ người Việt nhưng mà cả những người nước kế bên đam mê nghệ thuật, khiến họ vô thức quên đi những kỹ thuật tinc xảo của hội họa Tây Phương nhưng mà đắm ngập trong một Hà Nội cổ kính đã trải qua nghìn năm văn hiến.

*
Tình yêu thương quê hương của người họa sĩ Việt Nam đã làm rung động rất nhiều trung ương hồn nghệ thuật

Người đời thường bảo nhau rằng, để cảm nhận được cụ thể cùng đúng đắn nhất cái đẹp của “Phố Phái” thì cần phải đứng từ chủ yếu căn chống của ông ở phố Thuốc Bắc rồi pngóng tầm mắt bao hàm cả Hà Nội rộng lớn phía xa.

Chỉ lúc đứng ở vị trí nơi người họa sĩ đã tạo cần những tuyệt tác thì mới hiểu thấu được thế giới quan tiền đầy nhạy cảm của ông. Cũng vày Hà Nội trong mắt ông đó là thời bao cấp thiếu thốn từng miếng cơm manh áo, là xẻ phố vắng trơn người qua lại với là mảng tường vôi vữa phủ bí mật rêu phong.

Tất cả những điều bình dị ấy Lúc được Bùi Xuân Phái thể hiện bằng nhỏ mắt nghệ thuật tinch tế của bản thân thì lại trở thành những tác phẩm vô giá bán, có đậm dấu ấn thời gian.

Hà Nội cơ mà không tồn tại mái ngói xám màu sắc, thứ tưởng chừng lảo đảo mà lại hết sức vững chắc của người họa sĩ này thì chắc chắn không được xem như là một Hà Nội đúng nghĩa. “Phố Phái” cứ như vậy trường tồn vĩnh cửu, gợi cho người thưởng tranh những ký kết ức bâng khuâng khó tả về một thời Thủ đô xưa.

Bùi Xuân Phái là người tạo nên sự nghệ thuật chân chính

Đối với Bùi Xuân Phái mà nói, tnhãi con vẽ chính là đứa bé tinc thần của một họa sĩ yêu cầu đã vẽ thì phải thực sự dụng chổ chính giữa. Có lẽ vị vậy buộc phải ông luôn luôn tuân thủ theo đúng những lề lối với quy tắc riêng của chính bản thân để tạo đề nghị những tác phẩm nghệ thuật gồm sức lan tỏa rộng rãi.

*
Bùi Xuân Phái luôn luôn gồm những nguim tác rất riêng biệt của người có tác dụng nghệ thuật

Ông quan lại niệm Hà Nội của trong mắt mỗi người đều mang một dáng vẻ vẻ khác nhau, nếu không cảm nhận được chiếc cốt lõi của vẻ đẹp ấy thì đừng cố gắng thể hiện tốt phán xét bất cứ điều gì.

“Tôi không còn nghĩ gì về nghệ thuật nữa thì tôi mới tự do được cơ mà vẽ. Ðừng băn khoăn nhiều trong những lúc vẽ. Ðừng đặt ra một tiêu chuẩn gì về mẫu đẹp. Cứ vẽ như người không biết vẽ cũng được chứ sao? Mà lại khó khăn nữa nếu lại cố tình làm ra không biết vẽ! Chính mẫu hồn nhiên mới đem lại mẫu tươi non trong tranh ma.” – Bùi Xuân Phái

khi vẽ ttinh quái, Mặc dù ko xào luộc đúng chuẩn cảnh thực nhưng chiếc giỏi của Bùi Xuân Phái chính là từ một tổng thể ấy mà nhìn ra được những đưa ra tiết đắt giá chỉ nhất rồi lột tả thành đường nét riêng rẽ của bản thân, tưởng chừng rất mộc mạc với giản dị nhưng lại chứa đựng vô vàn tinh túy bên phía trong.

Như bậc thầy ký kết hiệu học Rol& Barthes từng chỉ ra định nghĩa “đưa ra tiết tạo cần tổng thể”, thành thử đối với Bùi Xuân Phái thì một bức tranh con đẹp cần phải lược bỏ bớt những râu ria dư thừa nhưng ko được đánh mất chiếc tinc chất vốn tất cả.

Dù được cả dân tộc mến mộ vì chưng tài năng nghệ thuật nhưng Bùi Xuân Phái chưa bao giờ tự nhận mình là một họa sĩ, ông chỉ coi bản thân là người biết vẽ với sử dụng tình yêu để vẽ lại phố cổ thân thương.

*
Ông chỉ coi mình là người biết vẽ cùng ưa thích vẽ về quê hương chứ không phải một họa sĩ chăm nghiệp

Không phải là họa sĩ thì cứ vẽ ttinh ranh ra là sẽ đẹp, dòng đẹp chỉ được thể hiện Lúc người họa sĩ ấy khám phá ra đúng bản chất với lối đi rõ ràng mang đến bản thân họ. Bùi Xuân Phái không ngại vẽ xấu, suốt cuộc đời hoạt động nghệ thuật của mình ông đã vẽ rất nhiều và cũng không ngần ngại tặng ttrẻ ranh cho bạn btrần thân thiết.

Bùi Xuân Phái đã đi ròng rãmấy chục năm chỉ để tìm kiếm kiếm màu sắc sắc riêng của thiết yếu bản thân trong cả rừng nghệ sĩ, chỉ mong muốn mỏi rằng người đời khi nhận xác định giá trị thật vào những bức tranh ma ấy thì cũng đồng thời thấu rõ trọng tâm tư của một đời thầm lặng.

“Không ngại gì làm cho đi có tác dụng lại để tìm ra loại tốt hơn (…) Ðừng sợ không được quần bọn chúng mê thích cơ mà đi search lối này lối nọ. Chính dòng tốt nhất của anh mới có tác dụng quần chúng đam mê được.” – Bùi Xuân Phái

Bùi Xuân Phái vẽ ttinh quái bằng trung khu tư tình cảm, điều này không nhất thiết phải tất cả mẫu sẵn nhưng bắt buộc phải đưa ra được nguồn cảm hứng. Là một người bé của Hà Nội, nơi Thủ đô cổ kính này đó là “quần thể mỏ quý” chờ ngày được ông khai thác.

*
Phố cổ Hà Nội luôn luôn là niềm cảm hứng bất tận của người họa sĩ

Hà Nội đối với ông luôn luôn là nơi nuôi dưỡng nguồn cảm hứng bất tận, bất kể vật động hay tĩnh ông đều có thể biến nó thành “Phố Phái“ của riêng ông. Tuy vậy, người nghệ sĩ làm sao cũng cần một quá trình tích lũy những giá bán trị tinh túy nhất của một nền văn hóa thuộc mẫu chất riêng, ko thể cứ đặt cây cọ xuống là vẽ được.

Những ngày tháng cuối đời vẫn giữ mãi khát vọng thuở ban đầu

Bùi Xuân Phái luôn được nhận xét là một bé người đạm bạc, ông đạm bạc từ trong bí quyết vẽ đến phong cách sống đời thường. Ai đã từng may mắn được đến thăm cùng trò chuyện với ông đều nhận ra sự giản dị chất phác hoạ của họa sĩ, tất cả những gì đọng lại trong họ chỉ là trăn trở liệu thế giới này còn mấy ai giữ được cái tôi thuần khiết như ông.

Ngôi bên ở số 87 phố Thuốc Bắc theo lời kể lại của họa sĩ Nguyễn Đình Đăng thực chất chỉ là một “căn phòng chật hẹp, tối cả ngày mặc dù xung quanh trời đang nắng chang chang”.

Vậy màchủ yếu nơi ở ấy lại là cả một kho báu vô giá Khi chất đầy những bức họa của người nghệ sĩ tài năng, là nơi lan tỏa yêu thương cùng tạo dựng phải cả một nền mỹ thuật Việt Nam hiện đại.

*
Căn chống nhỏ của họa sĩ Bùi Xuân Phái lại là kho báu vô giá bán in đậm dấu ấn thời gian

Tranh vẽ của Bùi Xuân Phái dường như cũng lậm vào cuộc đời ông cái bí mật đáo cùng nín nhịn, chỉ muốn nép bản thân vào một góc nhỏ lặng lẽ ngắm nhìn thế giới hối hả không tính kia.

Bùi Xuân Phái cứ thế bình lặng sống qua ngày, tính tiết kiệm đã ngấm sâu vào trong tiết yêu cầu ông không bao giờ tiêu phí hoang giá tiền, chỉ tất cả dịp lễ Tết được người ta biếu vàng thì gia đình họa sĩ mới có được vài ba bữa ăn tương đối thịnh soạn. Con trai của ông là Họa sĩ Bùi Tkhô nóng Phương về sau cũng kể lại:

“Gia đình tôi vào mấy thập niên đó, gồm một loại Tết ra tuồng hay là không một phần cũng trông chờ vào tiến thưởng sêu tết của nhà văn Nguyễn Tuân.”

Đến những năm cuối đời, Bùi Xuân Phái cũng không được an hưởng tuổi già như bao người khác. Gia đình phát hiện ông mắc ung thư phổi giai đoạn cuối cùng chỉ trong nhị mon vỏn vẹn, ông đã yếu đến mức không còn đủ sức để nói chuyện và đổ bệnh triền miên.

Tận đến mùa hạ cuối cùng trước Khi được đưa vào bệnh viện, ông vẫn cố vẽ lại hai bé phố nhỏ gần đơn vị, nơi vẫn luôn luôn ngập tràn ánh nắng. Dường như Bùi Xuân Phái biết bản thân không hề sống được bao thọ bắt buộc ông hối hả vẽ như vô vọng chạy đua với thời gian.

*
Bùi Xuân Phái bên cạnh gia đình đầm ấm

Ông nhờ đàn ông lấy những bức tranh mãnh cũ xuống để chỉnh sửa mang lại vừa ý nhất tất cả thể rồi lại vẽ thêm vài bức mới, thậm chí còn có những bức bị ông xóa sạch.

Giây phút ít ấy người họa sĩ già đã không thể tỉnh táo Apple, ông vẽ lại tất cả những gì hiện ra vào đầu, từ ngõ phố không còn xa lạ đến gia đình đầm ấm tất cả vợ hiền nhỏ thảo, tựa như cố gắng níu kéo những điều trân quý sắp trôi tuột khỏi tay.

Sau nhiều tháng chống chọi với căn bệnh ung thư quỷ quái ác, Bùi Xuân Phái cứ thế lẳng lặng qua đời vào ngày hè năm 1988, tác phẩm cuối cùng của ông là một bức tự họa với gương mặt gầy hốc hác nhưng ánh mắt vẫn sáng trong cụ thể. Ông để lại mẫu cuối cùng vào cuốn sổ nhật ký:

“Trong thời điểm ốm đau thời gian đi cực kỳ chậm, nhất là lúc đêm gần về sáng sủa.”

Người ta nhớ về Bùi Xuân Phái với hình ảnh một người đàn ông gầy với vẻ kế bên gồm phần khắc khổ nhưng vẫn ko bịt dấu được cốt giải pháp thanh khô tao, ông đến với thế giới này một giải pháp nhẹ nsản phẩm nhưng những gì ông với lại là cả một công trình xây dựng văn hóa trường tồn với thời gian.

*
Bức tự họa cuối của vị họa sĩ già

Để tôn vinch những đóng góp đến nền mỹ thuật hiện đại Việt Nam của Bùi Xuân Phái, Google đã từng kỷ niệm 99 năm ngày sinh của cố họa sĩ bằng bí quyết cụ đổi chủ đề trên trang tìm kiếm kiếm chính thức vào năm 2019.

Hành động của thương hiệu quốc tế này được cộng đồng mạng cực kỳ ủng hộ vày vừa thể hiện được niềm tự hào dân tộc vừa làm rạng danh nét đẹp văn hóa của Việt Nam trước bạn bè thế giới.

Bên cạnh đó, một giải thưởng uy tín của báo Thể thao cùng Văn hóa đã được khởi xướng vào năm 2008 có tên Bùi Xuân Phái – Vì Tình yêu Hà Nội. Giải thưởng này nhằm mục đích tìm kiếm cùng tôn vinch những tác giả gồm tác phẩm xuất sắc xoay xung quanh chủ đề bao gồm về tình yêu với Thủ đô.

*
Bùi Xuân Phái được cả thế giới ngưỡng mộ nhờ tài năng cùng tình yêu quê hương sâu nặng

Mỗi người luôn tất cả một phương pháp thể hiện tình thương khác nhau cùng Bùi Xuân Phái cũng vậy, hàng chục năm làm nghệ thuật của ông đã để lại cho kho tàng mỹ thuật Việt Nam những tác phẩm vô giá về một Thủ đô bình dị mà man mác buồn khiến người đời nhớ mãi.